TỪ LÀNG NGHỀ ĐẾN MỘT NGÔN NGỮ MỚI TRÊN LỤA
Tôi sinh ra ở Chuôn Ngọ, một vùng đất gắn với nghề thủ công truyền thống. Từ khi còn nhỏ, tôi đã được tiếp xúc với nghề và những chất liệu thủ công quanh mình. Có lẽ chính những năm tháng ấy đã hình thành trong tôi một tình yêu rất tự nhiên với đôi bàn tay làm nghề, với màu sắc, hoa văn và vẻ đẹp của những vật được tạo nên bằng sự kiên nhẫn.
Sau này, tôi theo học hội họa, chuyên ngành sơn mài. Nghệ thuật cho tôi một cách nhìn khác về chất liệu: không chỉ nhìn vào công năng của một vật, mà quan tâm đến đường nét, bố cục, màu sắc và cảm xúc mà nó mang lại.
Tôi từng có nhiều năm làm trong lĩnh vực thiết kế đồ họa và in ấn. Công việc ấy đưa tôi tiếp xúc với thiết kế hiện đại, với thương hiệu, bao bì và cách một sản phẩm được kể câu chuyện bằng hình ảnh.
Nhưng rồi tôi trở về với lụa.
Có lẽ đó không phải là một sự trở về tình cờ. Tôi kết hôn và gắn bó với Vạn Phúc – Hà Đông, một trong những vùng đất nổi tiếng với nghề dệt lụa truyền thống. Đứng giữa một làng nghề có lịch sử lâu đời, tôi bắt đầu nhìn lụa không chỉ bằng tình cảm của một người yêu nghề truyền thống, mà bằng con mắt của một người làm nghệ thuật và thiết kế.
Tôi tự hỏi: Làm thế nào để một chất liệu có lịch sử lâu đời vẫn có thể bước vào đời sống hiện đại mà không đánh mất bản sắc của mình?
Đó cũng là câu hỏi theo tôi trong suốt hành trình sau này.